Đánh Giá truyện ‘Trốn Quả Đào Lớn’

Trốn quả đào béo là phân mục truyện ngôn tình của tác fake Lăng Tinh Tuyết. Truyện rất lôi cuốn & lôi cuốn, mời độc giả trích đoạn truyện dưới đây.

share truyện ngôn tình trốn quả đào bự

Tác giả: Lăng Tinh Tuyết
Thể loại: ngôn tình

Trích đoạn truyện trốn quả đào béo

ban đêm đen kịt tương đương con mực phun ra mực nhuộm đen, Đào Y nhão nhoẹt lăn lộn bên trên giường mập, “Ầm ——” kết kết thật thật xẻ xuống mặt đất, dù có thảm ba tứ thật dầy lót, sẽ lôi cô ra khỏi giấc mộng.

Đào Y dụi dụi mắt, hóng góc nhìn thích nghi sở hữu trơn tối, cô nhìn quành 1 vòng, nhìn trang trí xa lạ, gãi gãi đầu, không rõ chân tướng lắc lư đầu, ko chút cẩn thận từ dưới đất bò dậy, ra cửa quẹo đề xuất đi nhà vệ sinh.

Từ toilet ra ngoài, Đào Y vô tri vô giác lắc lư đã từng bước quẹo đề nghị trở về phòng ngủ.

tới trước cửa, cô nhìn cửa đóng lại nhức đầu —— Oa? Ta ngừng hoạt động lại lúc nào hả?

không hy vọng cần dùng đầu bị ngấm rượu cồn để quyết tâm càng nhiều, cô vặn vẹo mở tay nắm cửa hình cầu, đã từng bước lảo đảo đi vào cửa, vấp ngã lên loại giường mập.

Ưm, đồ gì cứng vậy đó, rất nhiều cằm của cô.

Đào Y hơi nhíu mày, ước ao ngẫm nghĩ, nhưng lần lượt bị sâu ngủ quấy phá, ngáp một chiếc, tạp tam tạp 3 mồm sa vào ngủ yêu thích.

Đọc thêm: Truyện đam mỹ

Đào Y nằm mộng, trong mơ là 1 hôn lễ, cô mặc lễ phục dâu phụ, bưng mâm anh đào u oán ở trong góc, cầm quả anh đào lớn cỡ ngón loại “A ô” một tiếng để vào trong miệng.

Cô liếm a liếm a, cắn a cắn a, lại liếm a liếm a…

Ưm —— này anh đào sao không tồn tại mùi vị đây?

“Hí ——” Thẩm Thạc nhíu chân mày thành chữ xuyên, tay của anh vô tinh thần vung trước ngực, ba một tiếng, bàn tay tấn công vào trang bị gì.

Nửa mê nửa thức giấc, bàn tay của anh vuốt vuốt chiếc đồ đó—— trơn tru bóng, nhão nhoẹt, khá mát rượi…

dòng hơi lạnh này đúng vào lúc thấm hơi phần nóng rang trên các bạn của anh, chỉ nhớ tiếc, thật sự quá ít, gì đó quá nhỏ sắp sát cơ thể của anh.

Anh ko viên mãn, tay kiểu như tự người trong gia đình tinh thần nhàn rỗi trượt xuống, trượt một đoạn ngắn, lại tương đương sở hữu đồ gì chướng ngại tiến trình của tay.

Trong giấc mộng anh mới giản mi ra lại nhíu lần tiếp nữa, không kiên nhẫn lẩm nhẩm…”Đâm nữa ——” anh quả quyết xé toang tầng trở ngại kia.

Chạm tay lần mò mặt quanh đó tơ lụa oi bức, anh thỏa mãn tương đối nhếch khóe môi.

ưa chuộng không buông tay, Thẩm Thạc rước tay ma sát đồ vật đấy nhiều lần, càng sờ, cơ thể lại càng nóng rang mãnh liệt, cùng ít nhiều con muỗi đáng chết kia đã tiếp tục đốt trên đỉnh hồng sống ngực của anh, đáy lòng của anh lại hình thành mẫu dục vọng kỳ quái.

ngày một không đủ sở hữu đụng chạm thân thương bên trên tay, anh lật mọi người đè đồ dùng đấy làm việc dưới, chỉ quấn quần lót bên trên nhà bạn, thuộc hạ nhàn rỗi ma sát.

Quả Đào đã ăn anh đào nằm phí trong mộng, “Bùm ——” bầu trời chợt nện khối bánh giết mổ lớn xuống, lại là bánh làm thịt nặng nề, hung hăng áp đảo thân thể nhỏ của cô vấp ngã xuống đất.

Bánh thịt kia lại còn sinh sống, mở miệng béo a ô cắn lên miệng của cô.

MD, Quả Đào nói tục thô bạo nằm ở trong mộng, sản xuất phản tạo ra phản, thế mà bánh làm thịt lại ăn giết người.

Quả Đào tức sùi bọt mép, chẳng phải nhượng bộ, a ô cắn lên đôi môi của bánh giết mổ, xé rách rưới ra.

Môi của Thẩm Thạc bị vật nào đấy anh vẫn liếm láp phản cắn lại, anh buồn chán hừ lạnh, ko cam lòng yếu thế cũng bắt đầu gặm nuốt lại…

***

Cháu gái Triệu U của Thẩm Thạc hy vọng chạy bộ buổi sáng, đi qua trước cửa phòng nghỉ của Thẩm Thạc, đã ao ước chạy chậm chạp qua, nhưng tương đối sửng sốt—— oa? Chú tam nào mở cửa ngủ?

khám phá nghiêng đầu nhìn lên, Triệu U liền hóa đá tại chỗ.

Tham khảo thêm: Truyện sắc

Cậu nhì Thẩm Lịch ở trong phòng họ Thẩm dậy sớm đi chuồng xí híp mắt quan sát, ngắm cháu gái Triệu U gia hạn dáng vẻ chạy bộ kỳ quái đứng một mình nghiêng đầu để ý phòng của Thẩm Thạc, anh tiến công ngáp mập, cười ha hả nói: “Hét, Tiểu U, con luyện yoga? Ai, con động như vậy không chuyên nghiệp? Thế mà Kim con gà Độc Lập* trước cửa lão 3, oa ha ha, thật sự khiến cho…”

* Kim kê Độc Lập: kê quà đứng 1 mình.

Chữ “Cười” còn chưa phun ra, anh cũng đứng bất động tại chỗ, trợn tròn mắt.

Hồi lâu, Triệu U phản ứng kịp ngay lập tức trở về buồng cầm laptop, như thể trận gió quay về trước phòng Thẩm Thạc chụp hình khắc ghi bằng cớ, ngày mai đơn giản khiến đồ uy hiếp với anh giỏi hơn.

new vừa chụp hai tấm, chỉ quan sát thấy Thẩm Lịch cũng trở về buồng cầm DV, nhắm ngay nhì mình bên trên nệm nhưng mà chụp hình.

Triệu U chụp mười mấy tấm bằng chứng tội tình, ngay tức thì phát âm dế yêu cho thân bằng hão hữu ở Thẩm Trạch hôm nay:

“Alo? Cô cô, người thân tới trước buồng của chú 3, với trò xuất xắc xem.”

“Tiểu Dục, ai nha, thật ngượng ngùng phiền hà cậu sáng sớm tân hôn, tôi sẽ đề cập sở hữu cậu, cậu đến trước buồng của chú ba, hứa hẹn cậu ko thua thiệt. Đúng vậy, tới đây đi đến đây đi, đừng kể nhảm.”

“Ông nội Thẩm, ngài mau tới trước phòng của chú tam, chuyện tốt nhưng ngài trông chờ năm sáu năm thật sẽ thành.”

“Alo? …”

3 lạp ba lạp…

***

Thẩm Thạc bị âm thanh chói tai hổ lốn cải vả.

Anh thảnh thơi tỉnh ngộ, ngó đầu về chỗ phát ra âm thanh, tức khắc nghi hoặc trợn phệ hai mắt.

Già trẻ nhà họ Thẩm từng gia đình bạn tụ trước buồng của anh sở hữu khuôn mặt quỷ dị nhìn anh, tương tự nhìn kỳ quan trời đất, làm toàn bộ cơ thể anh ko được tự nhiên.

Anh chợt nhớ nhà bạn ngủ trần trụi, lấy bắt gặp mức độ lạnh lẽo của thân thể để phán đoán, anh cố định giữ chăn bị đá đi.

Anh mắc kéo chăn, trong nháy mắt cúi đầu, chợt dừng lại động tác, ánh mắt trừng còn to hơn chuông đồng, bất khả tứ nghị nhìn cơ thể nhão nhoẹt trong ngực, rồi lập cập khôi phục bình tĩnh, phát âm nguyên do gia đình họ Trầm đứng dưới đây.

mặc kệ vì sao cô gái lại xuất hiện bên trên nệm của anh, sợ nhiều người thấy nửa người lõa thể của cô, anh tức khắc kéo chăn qua ngoại trừ, che lại thân thể mềm mại trong ngực. Sau đó, anh sẽ trấn định vực lên, sử dụng chăn vây nói quanh nói quẩn, ngồi ngay ngắn bên trên giường, ghẻ lạnh mở miệng: “Rất thích mắt sao?”

“Ha ha…” “Hô hô…” bạn thiên hình vạn trạng, nhất giữ nguyên phần nhiều là cười ha hả.

Thẩm lão gia – gia trưởng nhà chúng ta Thẩm bước lên trước 1 bước, mặt trang nghiêm kể có Thẩm Thạc: “Là bộ đội, sở hữu sẵn quan niệm trọng yếu đặc biệt là gì?”

“Bảo vệ đất nước.” Thẩm Thạc rõ ràng.

“Rất giỏi,“ Thẩm lão gia đồng ý, “Vậy là kẻ đàn ông cần có tố chất chủ chốt gì?”

Thẩm Thạc vẫn tĩnh tâm như cũ nói: “Trách nhiệm.” trong trái tim lại dâng lên dự cảm xấu.

Thẩm lão gia hài lòng vuốt râu, góc nhìn càng thắp sáng mạnh bạo như cũ, thấy thái dương củaThẩm Thạc thình thịch rạo rực.

Lão yêu quái tính kế anh, cái nhận ra này thật không đảm bảo.

Quả nhiên, Thẩm lão gia ra lệnh: “Một tiếng sau công bố kết quả con yêu cầu chịu trách nhiệm với ta, đơn giản viết lên tiếng khái niệm ba nghìn chữ.”

Thẩm lão gia xoay chúng ta rời đi, “Đóng cửa.”

Đọc truyện đam mỹ h

một đám người thân vẻ mặt khác nhau nhìn anh sau cuối, mọi cá nhân phần lớn trở về ổ, mỗi cá nhân khiến cho mỗi chuyện.

***

Thẩm Thạc cúi đầu ngó tiểu nha đầu vẫn tồn tại ngủ say sưa, cau mày, phiền não gãi đầu, hơi hoảng sợ làm sao lại uống ít rượu, thức giấc dậy, trên nệm của anh xuất hiện thêm 1 nhà bạn nghỉ ngơi.

nếu như là người lạ lẫm biết thì thôi, anh thực hiện là ông cụ nhà anh cố ý đưa thiêu thân đến, cho hạ bộ của anh. Mà cô bé này rành mạch là dâu phụ của cô hậu phi new của Thẩm Dục cháu anh.

bữa qua anh còn đi trường bay đón nha đầu này.

1 nhà bạn tùy tiện, ngay cả thời kì hôn lễ đều có thể lầm, tất cả không có hình thể tâm nhãn gì. Hơn nữa, hôm qua nhị mình là lần trước tiên gặp gỡ, trước đấy ông cụ cũng chưa bao giờ cô, hiển nhiên đấy là Ô Long, không hề là thủ đoạn.

Thẩm Thạc lại gãi đầu, sẽ quyết tâm phải mặc quần áo tử tế trước, kế tiếp nghĩ giải pháp, tiểu nha đầu vẫn ngủ an ổn lại nhàn tỉnh ngộ.

Cô mê hoặc liếc anh, như chơi mang chuyện gì liếc tỉnh ngộ, nhắm mắt nhắm mũi lại, ko lâu sau lông mày bé dại nhíu lại, bỗng nhiên tỉnh ngộ, nghi hoặc đưa mắt ném bên trên mọi người anh… Nhìn hồi lâu, ánh nhìn bỗng nhiên trợn bự, bất khả bốn nghị nhìn trên thành viên gia đình của người thân đại trượng phu tuấn tú, ngồi ngay ngắn trên giường, mặt chính trực chẳng hề sở hữu vẻ mặt bỉ ổi nhìn cô.

Đào Y tạm dừng, cúi đầu vén chăn lên nhìn áo ngủ của mình —— ách, thất linh bát lạc, cực kì thê thảm.

Chẳng lẻ, cô bị gì kia rồi hả?

nhưng… Cô chủ công không đau.

Kỳ quái.

nhưng, mặc thây mang ẩn núp sản phẩm hay là không, nghi lễ này lúc nào thì cũng đề xuất đòi lại.

Ừ, còn phải ôn hòa đòi nợ.

Cô hít thật sâu, ý muốn nhịn xuống một bụng đầy tức giận, rồi lại thư hùng nhịn không được, “Tôi lau, anh rút cuộc đã thử gì có tôi?”

Thẩm Thạc nhức đầu nhìn cô, trên bề mặt sẽ lạnh lùng, giọng nói khôn xiết trấn định giải thích: “Về chuyện tại sao cô hình thành trên giường của tớ…”

“Tôi ở trên giường của anh?” Đào Y vô cùng nóng nảy, rề rà bò ngồi dậy, chăn lặng lẽ chảy xuống khỏi đầu vai của cô, cô lại ko phát hiện, chỉ vào nệm dưới, phồng má, vốn ánh nhìn không nhỏ lúc trừng lại càng và lắng đọng, “Anh trợn bự nhì mắt nhìn, đây riêng biệt là giường của mình, vì sao rất có thể là nệm của anh?”

Thẩm Thạc liếc ** trước ngực của cô, lo sợ dời tầm mắt, cực kỳ chỉnh tề nhàn hạ nói: “Mời cô nhìn thật kỹ chóng này.”

Đào Y nhăn mặt cau mày, vốn ko mong nhìn, mà đang cúi đầu liếc mắt nhìn ——chăn ngụy trang, khăn trải chóng màu xanh lá cây quân đội.

Ách… Như thể, thật sự chẳng hề chóng mà tối qua cô vẫn ngủ.

Cô lại len lén liếc nhìn trang hoàng bên ở trong phòng 1 lần, trán thư thả rỉ ra mồ hôi lạnh dầy đặc. Die~ndan~lequy~~don

Thẩm Thạc nhìn ra nha đầu này đã rõ ràng vấn đề hộ gia đình của ai, ngoại giả biệt lập không biết rút cuộc xảy ra chuyện gì, cùng với nguyên do gây ra, lại nghĩa chánh ngôn từ nói: “Chuyện biến đổi dạng này, chúng ta đầy đủ hồ đồ, mà, xét nhìn thấy chuyện này lại bị hầu như mọi người trong ngôi nhà người thân biết, thành viên gia đình nhất quyết phải khởi tạo chiến lược, hoạch định chiến thuật, đã từng bước đã từng sung nhưng trụ, dung giải bài toán.”

Đào Y vừa nghe, đau đầu —— thành viên gia đình của anh cũng biết? Vậy nói theo cách khác, Tiếu Tiếu, Diệp Lạc and Lâm Lâm cũng biết. Nguy rồi, giờ đây toi rồi. Cô không tồn tại cách nào lăn lộn ở trong phòng của chị em.

nhưng, sau cuối đang xảy ra chuyện gì? Cô làm sao tỉnh giấc dậy, đã vận động tới đây?

Xem thêm list Truyện ngôn tình ngược

Mộng du? Chẳng thể nào. Cô không có tật xấu này.

Bị các bạn đo lường và tính toán, di chuyển sang đây? Không thể nào. Nhà họ Thẩm đâu có người thân buốn chán như vậy.

hay những, là kẻ con trai trước mắt này tự các bạn đem lại chuyện tốt?

Đào Y liếc anh giống chú ý kĩ ——đường cong cương nghị buộc quanh khuôn mặt hoàn mỹ của anh, mi tựa như núi xa, mắt như hoa đào, con ngươi sâu thẩm, lỗ mũi thẳng đứng, môi mỏng manh như dao gọt… Toàn thể mà kể, hết sức tuấn tú. Hơn nữa, cốt lõi là gương mặt chính khí sẽ phốc phốc tỏa ra ngoài, chủ quản khác loại thành viên sẽ mang tới dòng chuyện xấu xa này.

vậy đó, chuyện này chung cục như thế nào phát sinh?

Đào Y khôn xiết hoang đem, nghe lời anh vừa mới nhắc, hiển nhiên sẽ nghĩ kết thúc đối sách. Cho nên cô tạm bợ nhịn xuống giận dữ, nhướng mày để mắt tới Thẩm Thạc, nghe anh lập ra chiến lược giải pháp gì.

sườn lưng của Thẩm Thạc siêu thẳng tắp, không hề lưu ý lồng ngực của bản thân bị Đào Y nhìn hết sạch, sử dụng giọng đề cập thờ ơ hỏi: “Cô tên là Đào Y đúng không?”

Đào Y chấp nhận, khí thế vừa rồi đang tan mất.

“Cô quí tôi sao?” Thẩm Thạc mặt giữ nguyên hỏi ra phần đông lời này.

“Đùa gì thế?” Đào Y khí thế trở về, ngay tắp lự xù lông, “Hôm qua chúng ta new quen, tôi cũng chẳng phải hoa ham, nào rất có thể mến anh? Huống chi, anh còn là chú của Thẩm Dục, mai sau cũng là chú của Tiếu Tiếu, tôi như thế nào có thể thích 1 người trong gia đình nam nhi già.” Thật là tự đại cuồng! Đào Y cô chẳng hề là không một ai ước ao, làm sao hoàn toàn có thể thuận theo!

bạn con trai già? Anh đang đi đến đội ngũ mọi người con trai già sao?

Thẩm Thạc nhíu chặt chân mày, giãi bày hết sức bất mãn sở hữu loại từ này, “Năm nay tôi 30 tuổi, giả mạo muội xin hỏi Đào tiểu thư bao nhiêu xuân xanh?”

Đào Y rất tự tin nói: “Tôi mới 22, làm bằng sao? To hơn tôi tám tuổi, còn ko thừa nhận chúng ta là người đại trượng phu già sao?”

new tám tuổi nhưng mà thôi, anh new ko thừa nhận thành viên gia đình là kẻ đàn ông già đây.

Thẩm Thạc nhịn xuống khích động ý muốn vò gương mặt như hoa tự cao của cô, xác định ko không chấp nhặt sở hữu tiểu nha đầu, bình tĩnh kể sang chuyện khác: “Rất tốt, tôi cũng ko quí Đào tiểu thư.”

Đào Y nhíu mi, lại xù lông, “KAO, anh không mến tôi thì không mến tôi đi, tôi cũng ko xin anh quí tôi. Anh kể lời này có ý nghĩa?”

Lần đầu tiên gặp sở hữu gia đình bạn kể có cô ko quí anh, không quí thì không quí đi, trực tiếp quay đầu đi là đc, làm cái gi nói ra câu nói gian ác. Vậy đó cũng xuất xắc kiểu như với mình đi chọn trái cây gặp bắt buộc nước trái cây, gia đình bạn ta có lòng xuất xắc đặt người mua hàng nếm thử mùi vị, người tiêu dùng a ô a ô ăn vài miếng, tiếp đến tạp tam tạp tam mồm nói, ai nha, trái cây này quá chua, chẳng thể ăn không thể ăn. Ẳn ko ngon quý khách còn ăn, sẽ cho nhà bạn ngóng chờ kế bên thấp thỏm giơ chân ko trước, rồi quay đầu đi.

Đào Y không phục, lặng lẽ đánh giá: ghét nhất loại người thân câu nói tàn tệ, ko nhân phẩm độc nhất.

Thẩm Thạc coi thường lời của Đào Y, gọn nhẹ dứt khoát nói: “Chúng ta không có cảm tình có nhau, mà tổ ấm của mình ko cho là như vậy. Thì là, mọi người phải lập ra cấu kết mặt trận thống nhất kháng hôn.”
Chúc bạn đọc truyện trốn của đào phệ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *