Review truyện ‘Có giỏi Thì Đừng Chết’

Giới thiêu truyện đam mỹ ‘Có chuyên nghiệp thì đừng chết’

Tác giả: YY Đích Liệt Tích
Thể loại: thanh tao, hư cấu, kinh tủng huyền nghi, hoan hỉ oan gia, Phúc hắc bàng quan quái gở công X Ôn thiện tạc mao thờ ơ thụ, 1×1, HE, truyện đam mỹ

Trích đoạn truyện bao gồm chuyên nghiệp thì chết

“Bẹp.”

bên dưới chân Dường như lại giẫm đề nghị thứ gì đấy, chiếc loại cảm sút dính bám, sền đặc đó làm con người chưa vui chút nào.

Hách Phúng cúi đầu quan sát.

Thì ra chính là bến bãi phân hễ vật, mà lại trên đó chỉ một dấu chân rất là quen thuộc, chẳng phải nghi ngờ, chính là ẩn chân của cậu.

Trong vòng 1 giờ, ngần ngừ là lần thứ mấy cậu đạp phải phân. Ban đầu, cậu còn biến sắc rồi mua đại 1 bến bãi cỏ bị khô xát mạnh đôi giày, nhưng lại giờ đây, Hách Phúng chỉ bình tĩnh cơ mà băng qua bến bãi phân này, không thèm thân thương mà lại đi về bên trước.

ngay hiện tại cậu đang quen có loại chuyện này rồi, mặc dù lát nữa gồm xây dựng thương hiệu 1 bến bãi phân voi ma mút, cậu cũng chưa không ngờ. Rừng rậm nguyên sơ cũng như nuốm này, xung quanh thực vật, thứ nhiều nhất đó chính là phân hễ vật.

chỉ cần điều tại sao lại bảo cậu đến nơi hoang sơ hẻo lánh Bởi vậy chứ, gồm yêu cầu lừa gạt không vậy? Nhưng mà lần chần người thân kia có chuyển nhầm Địa Chỉ mang lại cậu không, có tác dụng gì gồm C.ty nào lại chất vấn ở loại địa điểm quái quỷ này chứ?

Hách Phúng nhớ lại khoảng nửa giờ trước, lúc cậu đứng ở khu vực đầu bìa rừng hỏi một bác bỏ nông dân đi ngang đấy lối vào rừng, chưng đó chú ý cậu cũng như thể: Trời ạ, cậu vào dòng chỗ toàn cây này có tác dụng gì vậy? Điều này khiến Hách Phúng có một một số loại cảm hứng rằng người nhà hiện nay đang bị cung cấp.

Tham khảo thêm truyện đam mỹ h

cai quản công ty lâm nghiệp Lục biển ao ước tuyển 1 trợ lý lâu dài, đãi ngộ tốt, bao ăn uống ở, thử bài toán một tháng.

chính là cùng vì đọc được một mẩu tin tuyển dụng trên báo, Hách Phúng bắt đầu quyết định trèo đèo vượt suối hơn 1 giờ lấn sân vào bờ cõi rừng rậm thâm sâu này. Bình thường bởi vì phần công việc tất cả đãi ngộ có lợi, bao ăn ở này – bé nhất là bên trên đánh tiếng tuyển dụng viết cố kỉnh.

một chưởng đánh bị tiêu diệt con muỗi đang vụng trộm hút máu gia đình bạn, Hách Phúng mặt chưa đổi sắc mà hủy thi diệt tích, rồi bắt đầu cầm lại đi về bên trước.

Dựa theo con đường mà bác nông dân ấy chỉ, sau khi đi dọc cảnh đường phố nhỏ dại này đã thấy cuối đường chỉ một căn nhà nhỏ, đó chính là chỗ cậu yêu cầu chọn.

căn nhà bé dại, tòa nhà nhỏ, biệt thự nhỏ tuổi.

tòa nhà nhỏ dại, căn nhà nhỏ… Í? Dường như là địa điểm đó.

hiện tại, Hách Phúng chỉ thấy được một cột khói cao nhích cao hơn trời, bởi vì cả ống khói cũng trở thành cây trồng xum xê bít mất, cơ mà cậu đã có vẻ bắt gặp 1 con đường bé dại trải nhiều năm từ căn nhà mang lại bên dưới chân cậu.

Thật sự là đem lại cho tất cả những người ta cảm nghĩ sẽ là ngôi nhà của rất nhiều tinh linh giữ rừng trong đồng thoại.

Hách Phúng chưa khỏi suy xét, do dự trong căn nhà bé dại này bao gồm bắt buộc thật sự duy nhất tinh linh không? Cho dù ko phải là tinh linh, về tối thiểu cũng chính là 1 vị mỹ nhân gồm khí hóa học thanh lệ.

vẫn suy nghĩ đắm chìm thì cậu nghe thấy 1 tiếng đóng cửa ngõ chưa xa từ trong khu rừng nhỏ tuổi vọng tới, tiếp theo là tiếng bước đi rối rít, giây tiếp theo, 1 bóng mình lọt vào tầm mắt cậu.

Tóc black phập phồng theo mỗi động tác cử chỉ, bồng bênh tiêu sái, thoạt nhìn vô cùng mềm mại, bé ngươi màu nâu thuần, trong suốt sáng ngời. Từng mặt đường nét cùng bề mặt hầu hết sắc sảo, khác nhau đã từng kỹ càng, mũi cao thẳng, môi khẽ bậm lại, vừa chú ý là biết đây là thành viên chứa tính nghiêm cẩn.

Đọc thêm truyện ngôn tình ngược

tổng quát xem ra buổi tối thiểu Có thể khám nghiệm chín mươi lăm điểm. Hách Phúng nâng rứa bình luận nghĩ.

Thuận tiện nói bổ xung một câu, nếu gia đình này chẳng hề là nam thì Hách Phúng đã nguyện ý cho anh ta 1 trăm điểm rồi.

Đúng nỗ lực, các bạn vẫn mau lẹ chạy về phía cậu, là một chúng ta con trai trưởng thành và cứng cáp rất anh tuấn, từ đầu đến chân đều toát ra hơi thở tươi mát, nam tính. Hách Phúng không mong muốn cho 1 các bạn cộng giới tính sở hữu mình 1 trăm điểm chỉ bởi bài toán cách thức của cậu nhưng thôi.

Chín mươi lăm điểm chạy càng ngày càng gần, lúc chạy ngang qua Hách Phúng còn sở hữu theo một luồng gió.

“Đi theo chúng tôi.”

cái gì?

Hách Phúng trừng mắt quan sát, vừa rồi cái thương hiệu kia vẫn truyện trò có cậu à?

Mãi đến lúc cậu quay đầu qua thì chín mươi lăm điểm đang chạy khôn cùng xa. Không có gì giải pháp nào khác, xét thấy đối phương có khả năng là đồng nghiệp tương lai của mình, Hách Phúng khôn cùng nể mặt nhưng đi theo.

rất nhanh chóng cậu đang biết bạn sẽ ra 1 công bố quyết định cực kì sai lầm kéo đến hầu như xấu số về sau mang lại cậu.

“Này, cuối cùng anh muốn đi đâu vậy?”

Đi theo chín mươi lăm điểm khoảng năm sáu phút, chỉ thấy hai người trong gia đình càng chạy thì cây cỏ xung quanh càng dày đặc, tia nắng bên trên đầu cũng trở nên nhánh cây bít mất, kể cả những âm thanh Trong khi bị cách biệt có bên ngoài, chắc là đang đặt chân vào một thế giới khác.

Hách Phúng sau cùng nhịn cảm thấy không được cất tiếng hỏi: “Ít nhất anh phải mang đến bên tôi biết đang khiến vật gì chứ.”

Chín mươi lăm điểm đi ở đằng trước, cúi đầu lẩm nhẩm trong miệng. Hách Phúng tưởng anh ta đã khuyên bảo cậu, nhưng lại khi đến gần bắt đầu biết, chúng ta này chính yếu chưa có nghe thấy Việc của cậu mà lại chỉ lầm bầm cái gì đấy thôi.

cha lúc trước, người vợ, hai mươi sáu tuổi.

Hách Phúng chỉ nghe thấy vài từ chủ quản này nhưng mà chưa rõ mấy từ này cấu kết với nhau đặt vào cảnh huống bây chừ là tất cả ý gì.

Đọc thêm truyện ngôn tình

có công dụng là ba ngày trước 1 gia đình bạn thanh nữ dễ thương hai mươi sáu tuổi nào đấy hẹn chín mươi lăm điểm mang đến vị trí này hẹn hò. Không đúng, nếu ráng thì anh ta tất yêu với gia đình bạn theo mới phải, đang hẹn hò thì càng ít chúng ta càng cao.

cố gắng cũng có thể là tía lúc trước, thành viên nữ này còn lại đây một thứ gì đó cho giờ đây chín mươi lăm điểm new biết do vậy bắt đầu cuống quýt chạy vào rừng để lấy

tính năng này rất có thể, bởi lẽ ao ước tìm đồ chắc là càng bao ngời càng tốt, vì thế mới sở hữu cậu theo.

Cứ do vậy, Hách Phúng cũng thấu hiểu sự lo ngại của đối phương, bất luận giữ lại đồ vật gi ở trong rừng không gồm ai trông cơ mà để đó cha ngày, có thể sẽ bị hư hao, chín mươi lăm điểm cảm cúm ruột cũng chính là điều dễ hiểu.

Nếu Vậy nên cậu sẽ không ngại làm gia đình có lợi một lần, nói chưa chừng nếu giúp anh trai này tậu được thứ đấy, lúc chất vấn thì anh ta Có thể nói giúp cậu vài câu có lợi đẹp.

Hách Phúng chung cuộc hạ quyết tâm, phát huy tinh thần mến thương đồng bào, hỗ trợ bởi vì tiên sinh chín mươi lăm điểm đáng thương này một ít.

Hai mình làm tiếp đi về phía trước, có điều lần này, cây cỏ từ từ thưa thớt, tia nắng từ bên trên đỉnh đầu chiếu xuyên thấu qua đã từng tán lá chiếu xuống đất, cách đó khoảng chưa xa có vẻ nghe thấy thanh âm suối chảy róc rách.

Ầm ầm, Ầm ầm.

Chín mươi lăm điểm đến đây thì đi chậm lại, Hách Phúng thấy cố gắng, cũng âm thầm thả chậm tốc độ lại, đi về 1 gốc cây khác giữa rừng.

“Cậu đi đâu đó?”

Ai biết cậu mới chỉ nhấc chân lên đối phương vẫn lưu ý. Bị đôi mắt nâu chớp cũng chưa thèm chớp kia nhìn chăm chăm, Hách Phúng không thể nào Cách tiếp, cậu cảm nhận trong gia đình có một thứ gì đó dâng trào mãnh liệt hơn.

“Đi đâu?”

Chín mươi lăm chú ý cậu chòng chọc, hỏi lại một lần nữa.

Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm, tiếng suối chảy róc rách, sinh rượu cồn tựa cũng như 1 bản nhạc, khôn xiết phân minh từ xa xa truyền tới.

Hách Phúng sắp khống chế không đủ. Mất 1 lúc lâu sau, cậu mới hít nhẹ một hơi, cười cợt nói:

“Hôm nay thời tiết thật sự rất chưa tồi, phong cảnh bước này cũng rất đẹp. Ở giai đoạn này bối cảnh cũng tốt lắm. Nhắc mới nhớ, hiên giờ Trước khi đi bên tôi tất cả ăn uống mấy miếng bánh mì rồi uống một ly sữa, sau đó, bên tôi mất khoảng 1 giờ để tìm đến đây. Bên tôi nghĩ, chắc hẳn rằng hiện nay đang đi đến thời điểm… “

“Đi đi.” chứ còn chưa nói chấm dứt, chín mươi lăm điểm đang phất phất tay, chẳng phải chú ý nói: “Đừng chạy quá xa.”

Hách Phúng sửng ốm một giây, nói vì vậy nhưng anh ta cũng hiểu? (Thần chuyển giao cách cảm)

bỏ mặc ráng, thấy chín mươi lăm điểm ko phải nhìn người, Hách Phúng vội bước chân sang bên kia, lấy 1 nhiều loại tư nắm cực kì bựa hổ đi mang đến dưới gốc cây đại thụ, nhanh chóng túa quăng quật trói buộc, phóng ham mê dục vọng nguyên thủy của nhân loại.

mặc dầu cậu cũng chưa mong muốn chuyện này ở phía bên ngoài đâu dẫu vậy còn có sự lựa chọn khác à?

Ầm ầm, ầm ầm, sẽ là phiên bản hợp ca đầy vui sướng của con suối nhỏ dại.

Xèo xèo, vị trí này “dòng suối nhỏ” của Hách Phúng cũng thực sung sướng mà lại khơi thông,

cực kỳ nhanh vẫn giải quyết ngừng nhu cầu cần thiết, Hách Phúng bổ sung lại một ít, sẵn sàng xuống suối cọ tay. Mắt thấy được chín mươi lăm điểm đang tậu gì đấy trong nước, tiểu độc ác ma trong Hách Phúng khẽ nhảy nhót, cơ mà cuối cùng lý trí đã nói sở hữu cậu: Hãy đàng hoàng nhưng mà cọ tay đi.

đùa vật gì nhưng mà đùa? Hàng đầu là chờ đến khi người ta trở thành đồng nghiệp của mình thì tính tiếp đi.

Hách Phúng khẽ cười cợt, Hách Phúng vươn tay vào cái nước trong vắt, nhịn không đủ nhưng cảm thán bất chợt thật tươi đẹp.

chưa hổ là khu bảo tàng hốt nhiên, nước ở giai đoạn này so cùng với nước khoáng bên phía ngoài còn trong hơn. Chẳng những nhìn thấy tách biệt mặt mũi của cậu, nhưng ngay gương mặt của người dưới đáy nước cũng thấy rành mạch, nước thật là sạch nha.

từ từ, các bạn bên dưới đáy nước?

Đọc truyện cười

Hách Phúng dừng một giây, lần thứ hai xoay bạn chú ý xuống.

dưới nước, một đôi mắt lớn sẽ cứng đờ vẫn trừng cậu, là đôi mắt của một cô gái, mái tóc cô ở dưới nước xõa tung, tựa cũng như đám bèo màu đen. Gương mặt bị ngâm nước đến trắng bệch, phù thũng, bắt đầu thối rữa, 1 loài cá nhỏ tuổi tập bơi vào tai đề xuất của cô ấy, giây lát sau lại đung chuyển toàn bộ cơ thể bơi lội ra từ tai trái.

“Ha ha.”

Hách Phúng khẽ mỉm cười 1 tiếng, chú ý đến mắt lại. Thật sự là bên trời quá chói khiến cậu ra đời ảo giác luôn, đừng nói là đêm qua coi truyện ác quỷ cụm quá yêu cầu giờ ám ảnh.

Đọc thể loại truyện sắc

một giây sau cậu mở mắt ra, một đôi mắt chưa chú ý đến lại sẽ mở to nhìn cậu.

Đôi mặt quan sát nhau “đắm đuối” chặng chừng vài giây.

“A a a a a a a a, a a a a a a a a a!”

Cậu sử dụng tốc độ Nhanh nhất lùi về đằng sau, Hùng Phách phát ra âm nam cao nhưng ngay cả cậu cũng không đoán được.

Cậu liên tục lùi về bên mẫu suối, thân thể chưa kịp làm tiếp, sắp ngã xuống, may mắn lại được thành viên khác đỡ lấy.

“Câm miệng, đứng đấy.”

một âm lượng không phải xa lạ vang lên mặt tai.

lập tức Hách Phúng nhìn thấy chín mươi lăm điểm băng qua cạnh người thân, đi mang lại vị trí phát hiện con gái quỷ nước, im lặng quan sát một giây, sau đó lấy một túi ni lông đủ để đựng thi thể trong ba lô ra.

Hách Phúng nhìn anh ta thuộc cấp nôn nóng vác người vợ thi lên, cho vào túi, có thể còn nhấc nhấc thử xem bao nilông chắc hẳn hay chưa chắc.

hoàn thành phần đông chuyện, chín mươi lăm điểm lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

“Đã chọn được rồi.”

“Ừ, 1 lát vẫn đem qua.”

Hách Phúng mở to mắt há hốc mồm nhìn, thì ra đồ anh ta ao ước chọn ở khe suối chính là khối thi thể này.

Chín mươi lăm điểm kéo ni lông túi, đi mang đến trước bên bạn chưa phục hồi vai trung phong lý sau Cú Shock này – Hách Phúng, ra lệnh:

“Làm việc đi.”

Anh đưa túi nilông đựng xác bị tiêu diệt mang lại trước mặt Hách Phúng.

“Phụ chúng tôi vác nó về.”

“…”

Hách Phúng chỉ có thể gào thét trong im lặng.

Em.gái.anh!

Nửa giờ sau Hách Phúng rút cục biết người trong gia đình cánh mày râu nhặt xác mà không phải sợ này không phải là đồng nghiệp của cậu, mà lại chính là lãnh đạo trực tiếp. Ngoài ra bởi đại quái nhân này có một cái brand name cực kỳ phù hợp mang anh ta – Lâm Thâm. (Thâm trong thâm sâu)
Đọc full truyện đam mỹ có nhiều năm kinh nghiệm thì đừng bị tiêu diệt tại trang web đọc truyện online truyen24.com. Chúc độc giả truyện vui vẻ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *