Review truyện ngôn tình “Giang Sơn gồm Nàng”

cốt truyện truyện ngôn tình cổ đại “Giang sơn tất cả nàng”

Tác giả: Cửu Hộc Châu
Thể loại: ngôn tình, sủng, trọng sinh, cổ xưa

Trích đoạn truyện:

Lệnh Dung cuộn thành viên gia đình nằm trên giường La Hán [1]. Phái nữ mới ngủ trưa dậy, trong đầu đang mơ màng, con tim trong lồng ngực đập thình thịch kinh hoàng.
Cơn giông tố lạnh như băng vẫn luôn quanh quẩn trong đầu, chị em tự nhiên thức tỉnh, mơ màng mở mắt, liền thấy ván trướng rủ xuống, phía bên trên thêu hoa hải đường thanh mát tú lệ. Ánh mặt trời ngoại trừ khung cửa sổ chiếu trực diện vào, sáng rọi cũng như sợi chỉ kim cương, bên giường có hương khói lượn lờ, hương thơm ngọt ngào, khác hẳn sở hữu cảnh tượng lạnh lẽo kia.
Lệnh Dung đè lồng ngực, lòng bàn tay đầy mồ hôi, ngay cả hô hấp cũng dồn dập.

Đọc thêm truyện sắc
ánh nhìn thiếu nữ chú ý sang hướng khác, rèm bít nhẹ nhàng rủ xuống, cạnh cây lũ là cuốn sách đang đóng lại, nghiên mực sẽ còn nét chữ không bị khô quá. Trước án thư cũ gồm mấy quyển sách, hầu như là công cụ giải trí của bạn nữ – bầy tỳ bà, hình nộm bằng sứ, nhỏ hổ bằng ngọc ngây thơ xinh tươi, chén bát đựng ngọc trân châu, loại lồng bằng trúc, bình ngọc chứa bó hoa, bên phía trong còn có lớp bọt nước trong suốt.
xung quanh khung cửa sổ là cây phong xanh biếc, còn thêm chim Hoàng Anh sẽ hót.
của cả dường như trong trí nhớ, quen cùng nhưng xa lạ, Lệnh Dung đã vô số lần mơ được quay trở về, nhưng kể cả chỉ đơn giản là giấc mộng.
Đây thật sự là giấc mộng sao?

Đọc thêm thể loại Truyện ngôn tình ngược H
cô gái thật cảnh giác chuyển tay lên miệng, gặm 1 loại, hơi đau. Trong lòng vui mừng, cô bé chưa dám tin, cô gái cắm táo bạo, cảm giác body đau buồn, trong đầu biến thành thanh tỉnh hơn.
“A…” Lệnh Dung hít vào, chú ý đầu ngón tay phiếm đỏ, trong lòng ngây dại.
ngoài rèm đậy bom tấn vang, một tiểu nha đầu búi tóc hai bên tiến vào, đôi mắt mông lung bi thương ngủ, “Tiểu thư dậy rồi à?” ánh mắt cô gái đó nhu hòa, mũi giày xoay ra ngoại trừ, Gọi mang ra, “Tống cô cô, tè thư dậy rồi.”
hẳn nhiên Lệnh Dung linh giác khuôn mặt này, là nô tì trước kia đã từng hầu hạ cô gái, tên Sơn chè.
Ngay mau chóng, góc cửa ko kể gian buồng bị đẩy ra, Tống cô cô khuôn mặt phúc hậu đi tới, y phục hoa lệ phệ rộng chưa cất được vòng eo của bà, dáng vẻ khôn cùng dễ gần.

Đọc full Truyện bách hợp H
tiểu nha hoàn bưng nước & khăn theo sau, Tống cô cô tự tay nhúng nước, thay khăn, đưa tới tay Lệnh Dung, cười nói: “Tiểu thư mau lau mặt đi, Ngũ Hương Trai dẫn đến mấy món điểm tâm, gồm món trà rất là thơm ngon. Cu li nhân sẽ dặn, chờ tiểu thư dùng kết thúc điểm tâm, nên đọc ngừng hai cuốn sách kia. Sau khi phu nhân về sẽ đích thân bình chọn.”
Lời của Tống cô cô, Lệnh Dung chưa nghe lọt, lòng thanh nữ vẫn còn đã kinh hãi.
trận trướng quen cùng, người cốc biệt sẽ lâu, nay lại biệt lập ngay trước mắt…
“Tống cô cô..” Lệnh Dung ngắt lời bà, chưa tín nhiệm hỏi: “Nơi này là Tiêu cục… Của ta?”
“Tiểu thư vẫn chưa được tỉnh ngủ sao?” Tống cô cô và Sơn trà hai bên chú ý nhau, “Không đề nghị Tiêu viên vậy nên ở đâu?”

Xem thêm Truyện đam mỹ sinh tử văn
“Mẫu thân đang đi dâng hương?”
“Sau khi tè thư ngủ trưa, phu nhân lên miếu. Tiểu thư đây là…”
“Ta…” Lệnh Dung do dự, nhìn về hướng Tống cô cô, “Hiện tại mấy tuổi?”
“Mười hai tuổi, hôm qua mới mừng sinh nhật, tiểu thư còn cá tính sở hữu Tống biểu ca, bị phu nhân phạt chép sách, tiểu thư không nhớ sao?” Tống cô cô quan sát vẻ mặt khiếp sợ của Lệnh Dung, hơi luống cuống, bà sờ trán bạn nữ, “Hay bởi vì củ ấu đỏ… Mau đi thỉnh thầy lang.”
“Không cần!” Lệnh Dung vội ngắt lời.
cô gái thay chiếc khăn lạnh, sự hỗn độn trong đầu dần dần bay biến, biến thành thanh tỉnh hơn… Đây chẳng hề là mộng, cảnh tượng lạnh lẽo kia cũng không phải là mơ, trong mộng đã không tách biệt, vẫn không có cảm giác vui mừng vì thế, đang không gồm đau khổ vì bị mũi tên chui vào đầu cũng như vậy!
Đây rất là rành mạch, cực kì trung thực, khắc hẳn có giấc mộng hoang mặt đường.
Trong lòng Lệnh Dung khiếp sợ, chôn mặt vào khăn. Cho đến lúc loại khăn ấm lên, con gái new trả lại mang đến nha hoàn, nhìn Tống cô cô and Sơn trà đang rất là băn khoăn lo lắng, mỉm cười hỏi: “Không sao, chỉ cần một giấc mộng nhưng thôi. Chè đâu?”
Cô nương đang tuổi bắt đầu phệ, là thời điểm dễ thương ngọt ngào nhất. Lệnh Dung vốn sẽ đẹp, mi thanh mục tú [2], đôi mắt Đen, mắt hạnh cũng như xuân ngập nước, lấn sân vào lòng bạn. Bạn nữ bắt đầu ngủ trưa dậy, da thịt mềm mại, đôi môi như cánh hoa đào diễm lệ, chạnh lòng người thân. Y phục thêu gấm đá quý tỏa nắng, bên hông bao gồm bạch ngọc, ở bên trên khắc hình bươm bướm sinh cồn, ngỡ như cũng như sắp đến cất cánh bay lên, được ánh nắng diễm lệ chiếu thẳng vào.
[2] Mi thanh mục tú là chỉ lông mày thuôn, rõ nét, còn ám chỉ mắt sáng and đẹp, sử dụng để nói đến cô gái đẹp

Xem thêm truyện đam mỹ
chưa bao gồm chút khác biệt nào sở hữu vẻ đẹp trước kia.
Tống cô cô nhẹ nhàng thở ra, cười cợt cô bé một ngày dài chỉ biết nhớ thương các loại thức ăn, sau đó cùng Lệnh Dung ra ngoài dùng điểm tâm.
. . .
điểm tâm mềm dẻo, món chè thơm ngon, Lệnh Dung nạp năng lượng ngừng nhưng mà cảm nhận mỹ mãn, đứng ở hành lang đùa có chim Hoàng Anh.
Cuối xuân, hoa cỏ úa tàn, gió thổi hơi lạnh.
Trong Tĩnh Trữ hầu lấp, đây chỉ cần một ngày tầm thường. Tổ phụ Phó Vân Phái, đại bá (bác cả) Phó Bá Quân cùng thân phụ Phó Cẩm Nguyên đã ở cửa công. Mặt đường ca (anh chúng ta mặt nội) Phó thịnh trị không bao gồm công danh sự nghiệp, nghịch bời lêu lổng, ca ca Phó Ích ở thư viện đọc sách, mẫu thân Tống thị cùng bá hình tượng Điền thị cùng mọi người trong nhà đi dâng hương. Vốn ban sơ phái nữ cũng có thể ra ngoại trừ đi dạo, nhưng mấy lúc trước lại ngộ nghĩnh mang Tống Trọng Quang, bị phạt ở căn nhà chép sách, chỉ chắc là thừa dịp ngủ trưa nhưng lười biếng.
Lệnh Dung đứng ở hành lang, ngón tay va vào lớp lông rubi của chim Hoàng Anh, chổ chính giữa tư lại sớm cất cánh khỏi Tiêu cục.
cơn mưa bự cùng mũi tên sắc nhọn sẽ khắc sâu trong đầu cô gái, thiếu phụ chần chừ ai hạ thủ ác nghiệt bởi thế, do sao lại đột kích bất thình lình trên con đường, càng không rõ vì chưng sao con gái lại quay về năm mười hai tuổi.
nhưng lại Lệnh Dung biết, hầu che vốn an nhàn này, bất trắc vẫn giáp với tới gần.
Nếu nữ giới nhớ chưa lầm, vì chưng con đường ca đùa bời lêu lổng của nàng sắp tới làm cho chuyện gì đấy, khiến hầu lấp gặp mặt đề nghị họa gần cạnh thân. Kiếp Lúc đầu đường ca gây chuyện, hầu lấp còn chẳng biết chuyện. Sau này hầu bao phủ sụp đổ, cữu cữu điều tra rõ ngọn nguồn, new kể lại mang đến thanh nữ.
Tĩnh Trữ hầu lấp tọa lạc tại Kim Châu, biện pháp Kinh thành nửa ngày đi đường. Gia đình trong phủ có tước vày, tổ phụ là quan tứ phẩm, mặc dù chưa sánh được với vắt gia Kinh thành, tuy nhiên ở Kim Châu cũng coi cũng như hào môn. Con đường ca Lệnh thịnh đùa bời lêu lổng, ỷ vào da thay trong ngôi nhà, tính tình ngang ngược thô bạo, bình bình không chịu nửa phần thảm bại thiệt. Mấy đợt trước hắn ra ko kể du xuân, lừng khừng bởi vì sao lại có thêm tranh chấp với một thiếu niên đã một mình ngao du. Hắn liền nhốt vì chưng thiếu niên kia vào trong biệt uyển, sau ấy do dự tại sao, vày thiếu niên ấy chết tại biệt uyển. Mặt đường ca sợ bị trách phạt, giấu kín đáo chuyện này, không để ai bắt gặp.
Ai biết, thiếu niên kia lại là biểu hóa học (cháu họ) của đại thái giám Điền Bảo.
Đại danh của Điền Bảo, Lệnh Dung đã từng nghe qua, vào cung làm cho thái giám từ nhỏ dại, sau đấy được phân tới sát bên Thái Tử. Nhân lúc Hoàng Đế chìm ngập trong tửu sắc, Lý bao gồm tê mê nghịch chưa nghe lời Thái Phó, đúng hiện giờ lại quan tâm với Điền Bảo, Điền Bảo ngày ngày âu yếm tỉ mỉ đời sống hàng ngày của Lý thiết yếu, hóa thành bạn an toàn và đáng tin cậy.
Tới khi Lý thiết yếu đăng cơ, Điền Bảo nhanh chóng được thăng chức, bắt đầu làm chuyện chính vì sự, trong tay gồm Cấm quân, trở nên ngang ngược kiêu ngạo ương nghạnh.
Hắn làm mình tham lam giả dối, kề bên chưa tất cả ai đon đả, chỉ tồn tại một đứa biểu hóa học, rất là nhiệt tình.
Thiếu niên kia vì chưng Phó thịnh trị mà lại bị tiêu diệt, sao Điền Bảo hình như chưa ghi hận? Hắn nhẫn nhịn gần một năm, ngay khi bao gồm án mưu phản, đẩy Phó gia vào khu vực chết.
Lệnh Dung không ước ao dẫm lên vết xe đổ, quan trọng nhất là cần yếu trơ mắt nhìn Phó hưng vượng làm cho chuyện ngốc xuẩn.
đàn bà đứng ở hành lang gần nửa canh giờ (một tiếng) bắt đầu quay về phòng, hai nha hoàn đi cạnh bên tuy thế thiếu phụ sẽ chưa yên lòng.
. . .
tranh tối tranh sáng, Tống thị quay về.
Lệnh Dung chờ đợi cả chiều, nghe tin biểu tượng thân đã về thì mau chóng chạy ra cửa.
hiện thời Tống thị tía mươi tuổi, xuất thân cái dõi thư hương, mỹ mạo bất biến cụm, thùy mị thướt tha. Ngày nay bà đi lễ Phật, ăn mặc gồm phần nằm trong trắng thuần khiết, búi một đầu tóc đen thành hình dáng Uy Đọa kế [3], y phục màu đỏ nhạt thướt tha, ở bên trên tất cả thêu hoa hình tượng đơn, chầm lừ đừ bước chân, phóng thái yểu điệu. Khác hẳn mang mẫu mã bệnh nặng tiều tụy, hiện nay dung mạo của bà diễm lệ, tựa như hoa hình tượng đối chọi bùng nổ.
Lệnh Dung vui mừng, nhào vào lòng Tống thị, làm nũng kêu lên, “Nương!”
sẽ chậm rồi nữ giới không làm nũng, Tống thị hơi bất thình lình, cười cợt vỗ bả vai nữ, “Lười biếng chưa chép phạt, đề xuất tới đây cầu tình?”
“Không gồm đâu.” Lệnh Dung thông báo.
“Vậy mong muốn gì? Cũng chẳng còn nhỏ nữa, núm cơ mà làm cho nũng.” Tống thị nhảy mỉm cười.
Lệnh Dung ấp ôm eo bà, ngẩng đầu quan sát, trong đôi mắt đẹp trong veo ánh nước gồm sự vui vẻ, “Con gặp ác mộng, tỉnh lại chỉ mong chạm chán biểu tượng thân. Con đã chép phạt hoàn thành rồi, Tống cô cô còn khen chữ nhỏ siêu đẹp, buổi tối đang gửi qua cho phụ thân xem.”
đột nhiên con gái lại ngoan ngoãn, Tống thị ngạc nhiên, “Thật sao?”
Lệnh Dung cong môi cười, có lẽ ước ao tranh công, kéo tay Tống thị vào buồng, có hai tập sách ra.
Thời gian nàng chép phạt chưa ngắn, khi ở hầu che mê say đùa, tài nghệ tầm thường. Kiếp trước sau khi bất hòa có Tống Trọng Quang, trừ đầy đủ lúc thư nhàn lấy mỹ thực làm tiêu khiển, cũng viết chữ bình tĩnh. Mặc dầu giờ đây tay vẫn còn non, nhưng lúc tập viết cũng không quá nặng nề, mặc dù không đẹp, mà lại dần dần vẫn cải sinh.
Tống thị cực kì cao hứng, chờ khi Phó Cẩm Nguyên hồi đậy, liền dẫn Lệnh Dung đi mua ông.
. . .
Phó Cẩm Nguyên ăn mặc quần áo lụa là, mặc dù gồm công danh và sự nghiệp, tất cả chức quan, cơ mà không có tham vọng, cũng chỉ nhàn hạ chọi chơi dốt cưỡi Ngựa, uống rượu nghe hát, khoái hoạt khoái chí như thần tiên. Ông cũng tự biết thành viên gia đình không có chí tiến thủ, trong lòng cảm giác Tống thị chịu đựng lose thiệt, thêm cả câu hỏi Tống thị vốn là mỹ nhân, liền phá lệ sủng ái bà, đừng nói tới chuyện nạp thiếp nuôi kĩ, ngay cả nha hoàn thông phòng cũng chưa tất cả, của cả hầu hết chuyện hầu như vày Tống thị an bài.
Thấy Tống thị bước vào, Phó Cẩm Nguyên sẽ nằm trên tháp vội xoay nhà bạn ngồi dậy, thỏng thả đi tới gian ngoài.
Tống thị thấy nỗ lực liền nhíu mày, “Sao sẽ còn mặc thường phục?”
“Nha môn các việc, quá ốm, chút nữa rồi vắt.” Phó Cẩm Nguyên tủm tỉm mỉm cười, quan sát Lệnh Dung, “Hôm nay vẫn chưa được gây băn khoăn gì mang đến nương của con?”
“Ai nói ngày nào con cũng gây rối.” Lệnh Dung giả vờ bực tức, chú ý nụ mỉm cười của phụ thân, khuôn mặt có một phần cứng lại. Kiếp trước sinh cốc tử biệt, các giọng nói cùng mẫu thiết kế của phụ hình mẫu chỉ có lẽ mua về trong giấc mộng, nhưng nay lại được bắt gặp bọn họ, sao có vẻ chưa vui mừng?
bạn nữ chú ý Phó Cẩm Nguyên đang mỉm cười, Phó Cẩm Nguyên nhéo mũi nữ, “Có chuyện gì?”
Trong lúc chuyện trò, Tống thị đang đặt hai quyển tập lên bàn, “Mau lại đây xem.”
“Chữ của Kiều Kiều [4]?” Phó Cẩm Nguyên nhìn qua, “Tiến cỗ không ít! Sẽ là cu li nhân biết phương pháp dạy!”
[4[ Kiều trong yêu kiều, mềm mại
Kiều Kiều là nhũ danh của Lệnh Dung, đang dài bắt đầu được nghe lại, khiến con người ta cực kỳ vui mừng.
Lệnh Dung được quay về quá khứ, khuôn mặt nhỏ tràn trề ý cười cợt, “Nương nói chữ viết của chiếc gồm đương đại, bắt buộc thưởng. Mấy ngày cấm túc vừa rồi cực kỳ chán, ngày mai là hưu mộc (ngày nghỉ), ca ca ở thư viện cũng thảnh thơi, phụ vương có bé đi giải sầu được không? Trở về từ biệt uyển, bé đang chép thêm năm phiên bản, xác thực đã không bớt hai bạn dạng này!”
“Thật không?” Phó Cẩm Nguyên không tin.
“Thật!” ánh mắt Lệnh Dung thật tình.
đàn bà hy vọng đi biệt uyển giải sầu, ngoại trừ mong giải cứu cho thiếu niên bị Phó phồn thịnh giam nạm, đã bao gồm tứ trung khu khác… Kiếp trước phụ vương chết khi lưu đày, mẫu thân ngày ngày lấy nước mắt cọ mặt, buồn bực không vui, cuối cùng buông tay khỏi trần thế, cố nhiên nữ giới mong Anh chị cùng đi du ngoạn, cộng đi chiêm ngưỡng cảnh vật ngày xuân, coi như giải sầu.
Đọc full truyện ” Giang sơn có nàng ” tại truyen24.com. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *