Reviews truyện Thời Niên Thiếu tươi tắn Ấy

Thời niên thiếu sáng chóe ấy kể về 2 con người, cô ở thời niên thiếu, là một trong cô nàng xinh đẹp, đáng yêu và dễ thương, tỏa nắng huy hoàng. Còn Anh của thời niên thiếu, xấu xí, thối nát, tương lai u ám và sầm uất.

trình làng truyện ngôn tình thơi niên thiếu tươi đẹp ấy

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Thể loại: ngôn tình học đường

Trích đoạn truyện thời niên thiếu tươi sáng ấy

“Mối quan hệ cộng sinh chỉ hai loài động vật cùng sinh sống để đem đến công dụng cho đôi bên, thiếu một trong hai, cuộc sống của chúng sẽ phụ thuộc rất cao, thậm chí tử trận.” Thầy dạy Sinh cất giọng khàn khàn nhưng to rõ, hệt đàn ve ngoài cửa sổ, mỗi một âm thanh đều làm tròn bổn phận.

tia nắng chiều nắng cháy hắt vào phòng học, vẽ nên các vệt sáng tối. Trần Niệm im thin thít ngồi tại ranh giới giữa sáng & tối. Tia nắng chiếu lên mấy sợi tóc mai bên trên trán cô tỏa sắc vàng lấp lánh. Cô nheo mắt, lông mi vừa đen vừa dài, phí công che tia sáng lại.

Một bóng râm phủ tới. Là thầy chủ nhiệm, theo sau là hai cảnh sát.

Phòng học lập tức tĩnh lặng như tờ.

“Trần Niệm.” Thầy chủ nhiệm đứng ngoài cửa lớp, người vẫn luôn uy nghiêm khó giấu nổi vẻ mặt hòa nhã, vẫy tay với cô, “Em ra đây một lát.”

Trần Niệm nhìn hai người mặc đồng phục kia, vẻ mặt chuyển đổi. Cô nhìn chỗ ngồi để trống đằng trước, sau cùng bỏ bút máy xuống, lúc đứng lên kéo váy đồng phục dính bên trên đùi.

Thầy dạy Sinh & học viên Truyện sắc cả lớp dõi mắt tiễn cô ra ngoài. Khi mắt không thấy nữa, tai lại vểnh lên, mấy sợi lông tơ trong tai cũng dựng lên hóng hớt tin sốt dẻo.

Thầy chủ nhiệm vỗ bả vai nhỏ gò của Trần Niệm, trấn an: “Đừng căng thẳng, chỉ hỏi em vài câu thôi.”

Một cảnh sát nghiêm nghị, người sót lại rất trẻ, ôn hòa cười với cô, vậy và lại có má lúm đồng tiền. Trần Niệm đồng ý, lặng yên theo chủ nhiệm tới văn phòng. Đi đc vài bước, thầy chủ nhiệm quay lại nhìn đám học sinh chăm chú hóng chuyện, quát: “Lo mà học đi!”

Đến văn phòng ngồi xuống, hơi lạnh từ điều hòa như con sâu len lỏi vào lỗ chân lông.

Chủ nhiệm bình thản, nhìn Trần Niệm hỏi: “Trần Niệm, có lẽ rằng em biết Tại Sao hai anh cảnh sát này tiếp đây chứ?”

“Bi… Bi… Biết ạ.” Trần Niệm có tật nói lắp, nhưng không thể căng thẳng, sắc mặt tái nhợt cũng chính vì da mặt mỏng manh bẩm sinh.

Cảnh sát trẻ tuổi thông cảm với cô, hỏi: “Em biết Shop chúng tôi đến vì chuyện Hồ Tiểu Điệp nhảy lầu phải không?”

Trần Niệm đồng ý, con ngươi đen như mực nhìn anh chằm chằm.

“Chúng tôi không hỏi ai khác, chỉ tới hỏi em, em cũng biết Nguyên Nhân chứ?”

“Hôm đó em trực… trực nhật.”

“Hôm đó, Hồ Tiểu Điệp, em and hai học sinh khác cùng trực nhật. Sau khoản thời gian quét dọn sạch sẽ, cặp đôi bạn trẻ kia đi trước. Cặp đôi bạn trẻ đi rồi, phòng học chỉ từ em & Hồ Tiểu Điệp.”

Trần Niệm đồng ý.

“Em nói em về sớm hơn Tiểu Điệp?”

Trần Niệm đồng ý.

“Hôm đó, Hồ Tiểu Điệp có bật mí thông báo gì cho em biết không?”

Trần Niệm lắc đầu, tròng mắt đen trắng ví dụ.

Đọc thêm list Truyện ngôn tình cao h

“Em có nhận ra bạn ấy có điều gì khác thường không?”

Vẫn lắc đầu.

Người kia chen vào: “Có thể mô tả cho công ty chúng tôi biết trạng thái của Hồ Tiểu Điệp lúc phòng học chỉ còn hai em không?”

“Đã viết vào… vào tờ… tờ khai rồi ạ.”

Thầy chủ nhiệm nói xen vào: “Cô bé bỏng gặp mặt gian nan trong công việc thì thầm. Lần trước đã hỏi một lần, ghi âm lại rồi.”

Trần Niệm lẳng lặng nhìn thầy chủ nhiệm.

địch thủ ngẫm nghĩ, hỏi: “Em nói, hôm đó sau khoản thời gian tan học không nhìn thấy Hồ Tiểu Điệp, nên về nhà một mình trước?”

Trần Niệm đồng ý.

Một tuần trước, khi đảm bảo tuần tra bắt gặp sàn gạch trước tòa nhà dạy học đẫm một vũng máu, thi thể của Hồ Tiểu Điệp nát bấy nằm ở trung tâm. Hồ Tiểu Điệp là hoa hậu trường, lại chết theo cách xấu nhất.

bước đầu cảnh sát tóm lại là tự sát. Nhưng Vì Sao tự sát không rõ.

không có vấn đề gì khác nữa, thầy chủ nhiệm bảo Trần Niệm về học tiếp.

Trần Niệm rời khỏi phòng điều hòa, lớp các giọt mồ hôi bí bức khiến thân thể cô như bọc bởi lớp nilon bảo vệ thực phẩm. Nhìn tia nắng chói lòa, cô như thấy thân thể trắng ngần của Hồ Tiểu Điệp, hơi lạnh dâng lên từ lòng bàn chân khiến cô đan xen giữa hơi nóng & khí lạnh.

Đi đc vài bước, có người gọi cô từ phía sau: “Trần Niệm.”

Là anh cảnh sát trẻ, anh đưa cô 1 tấm danh thiếp, mỉm cười, ánh nhìn sâu thẳm như hoàn toàn có thể xuyên thấu thứ gì đó: “Tôi chúng ta Trịnh, sau đây có gì cần giúp sức cứ gọi điện thoại thông minh cho tôi.”

Tim Trần Niệm giật thót, đồng ý đọc thêm list đam mỹ cao h

Vào phòng học, như thể được ấn nút tắt tiếng, bút bi, sách bài tập đều tĩnh lặng đến co quắp. Trần Niệm làm như chưa chắc chắn, đi về chỗ ngồi của mình. Mấy chục ánh mắt dõi về phía cô, một trong những số ấy sắc lẹm rất là, như cào rách thân thể cô. Trần Niệm liếc nhìn Ngụy Lai ngồi hàng sau, đôi mắt kẻ eyeline đậm kia vô cùng u tối, mang vẻ uy hiếp máu lạnh.

Trần Niệm về chỗ, bạn học chênh chếch phần bên trước khều chân cô qua gầm bàn. Trần Niệm vươn tay ra, cầm lấy tờ giấy trong tay đứa bạn đã viết: “Họ hỏi cậu gì thế?”

Trần Niệm im lìm, nhìn chỗ ngồi để trống của Hồ Tiểu Điệp phía trước, khóe mắt lại liếc các người xung quanh. Lớp học bỗng dưng thiếu một người, nhưng không một ai chịu ảnh hưởng quá lớn, chỉ có bạn thân của Hồ Tiểu Điệp là thi thoảng sụt sùi.

những người sót lại phần lớn là buôn dưa lê, sự mày mò và khó hiểu còn vượt nỗi bi lụy thương.

chắc rằng bọn họ sốt ruột nghi hoặc, sinh mệnh của thanh thiếu niên tuổi mười bảy tràn trề bí hiểm.

Một đặc tính lớn và điểm xuất sắc của tuổi xuân là hay quên, dễ dãi có thể tiến về phía đằng trước. Những học viên một giây trước còn xôn xao đàm luận, giờ phút này đã yên tĩnh trở lại, ánh mắt của chúng như đói như khát, phát sáng hệt mấy mươi bóng đèn, tập kết cao độ nhìn chằm chằm vào đồng hồ đeo tay treo tường bên trên tấm bảng đen… Còn một phút nữa đến giờ tan học!

Trong giờ học không được nói chuyện riêng, nhưng tan học như chim sổ lồng, bình thường những cô cậu học trò không tuân hành nội quy sẽ chuyển tiếng đếm ngược từ trong tâm địa ra phía bên ngoài miệng, công khai đếm nhịp với thầy cô: “Hai mươi… Mười chín…”

từ từ trở nên thuận miệng, cứ như một bọn ong mật bay đến từ phương xa.

Thầy dạy Sinh chắc hẳn đã quá quen thuộc với tập tính bè lũ & xu hướng ăn theo của động vật, bất đắc dĩ lại không cam lòng, không chịu cho lớp tan học. Ngày càng nhiều học sinh nhập cuộc đội ngũ đếm ngược: “Mười ba… Mười hai…”

Trái tim Trần Niệm hồi hộp như tiếng nhịp đều đặn của đám nam sinh. Cô đã lấy cặp sách dưới ngăn bàn, chỉ chờ chuông tan học kêu lên liền lao ra khỏi lớp. Trời chiều nóng nực, cánh mũi cô rỉ mồ hôi.

Thầy dạy Sinh không nản lòng hỏi: “Mối quan hệ giữa động vật ngoài cộng sinh, ký sinh và đối đầu, còn tồn tại gì nữa?”

học sinh cả lớp hăm hở trả lời: “Săn mồi!”

“Săn mồi!”

“Reng reng reng ~” Chuông tan trường như kích nổ cả phòng học, tiếng bàn ghế va chạm ồn ào.

Trần Niệm bước ra khỏi phòng, khi định vị đã rời khỏi tầm mắt kia, cô co cẳng chạy. Chạy qua hành lang, rẽ vào cầu thang, chiếc giầy bata cổ cao white color giẫm lên cầu thang gần như hỗn loạn. Bắp chân cô rất nhỏ dại, chỉ e không chống chịu nổi vận tốc này mà gãy lìa. Mấy nam sinh gào thét lao qua người cô, Trần Niệm nhắm mắt làm ngơ, ra sức chạy băng băng. Thỉnh thoảng quay đầu lại, như thể sau sườn lưng có bóng ma mà người khác không trông thấy đang đòi mạng cô, là con thú săn mồi.

Chuông tan học xong, chiếc váy đồng phục white color của cô đã mất tích ở cổng trường.

Coi thêm truyện đam mỹ sủng h

Trần Niệm chạy một mạch về nhà, tới con ngõ gần nhà, cô thật sự không thể sức nữa, chống hông thở hổn hển bước đi. Trái tim như nổi trống, cô lau mồ hôi trên khóe môi, níu chặt quai cặp sách.

Ngõ Thanh Thạch ngợp trong nắng chiều giống như bức tranh sơn dầu, mùi hương thịt xé xào ớt xanh bay ra từ bức tường. Tiếng muôi xào gõ vào chảo sắt lanh canh loong coong, and cả tiếng đánh đấm.

Trong góc, một đám côn đồ choai choai đang đánh người, nam sinh mặc áo phông trắng cuộn người dưới đất, không hề phản kháng, không cất tiếng kêu.

Trần Niệm cúi gằm, nín thở đi lướt qua. Đám người kia hùng hùng hổ hổ, không chấm dứt mắng chửi mấy lời thô tục. Trần Niệm đưa ánh mắt thẳng rảo bước vội qua, rẽ khỏi khúc quanh cô lấy di động ra, mới ấn hai nút cổ áo đã bị tóm lấy.

Cô như một con gà bị lôi vào đám người kia. Bên dưới mái hiên phải cúi đầu, đầu Trần Niệm gần như vùi vào lồng ngực.

Tên côn đồ vỗ mặt cô: “Con đĩ này, mày gọi điện cho ai thế?”

Trần Niệm rũ mắt: “Mẹ… mẹ tôi.”

kẻ thù tóm lấy cổ tay cô vặn lại, màn hình hiện số “11”.

“110?” Cô ăn ngay một bạt tai, “Đéo mẹ mày muốn chết hả?!”

Trần Niệm ngã lên trên người cậu trai mặc áo phông trắng, hai má nóng rần, cô hối hận rồi. Cô không nên nhiều chuyện. Người ta có bị đánh chết cũng chẳng liên quan quái gì tới cô cả.

“Cái chó má gì vậy!” Tên kia đạp một phát, mấy tên sót lại vung tay ngăn cản, ngồi xổm xuống, kéo đuôi ngựa của cô, bắt cô ngẩng đầu lên.

Trần Niệm nhìn thấy ngang hông tên côn đồ này buộc áo đồng phục, chạc tuổi cô, nhưng khoảng cách không thể vượt qua, giống như đối thủ tự nhiên và thoải mái, những giống loài khác biệt.

Tên kia hất cằm lên, chỉ nam sinh áo phông trắng bị đánh: “Mày biết nó à?”

Hắn giật nhẹ tóc Trần Niệm, quay đầu cô qua. Trần Niệm chạm phải một đôi mắt đen kịt ẩn trong sắc chiều tà, không hề thấy rõ xúc cảm.

“Không qu…” Trần Niệm thủ thỉ hơi gian khổ, “Không quen.”

“Không quen?” Tên côn đồ giật mái tóc như ổ gà của cô, lắc lư đầu cô, “Không quen mà mày chõ mõm vào chuyện của người khác?”

“Tôi không… không chõ mõm nữa.” Giọng Trần Niệm rất nhỏ, thật sự hối hận, yếu ớt cầu xin tha thứ.

Cô cúp mi, không có gan nhìn vào mắt nam sinh mặc áo phông trắng.

Tên côn đồ bỗng không vui, lại không cam lòng để cô đi, còn hăng hái hơn: “Không quen nó sao mày còn muốn cứu nó? Hả?” Cứ như hắn thật lòng quan tâm tới Lý Do của cô vậy.

Trần Niệm: “Không biết.” Cô bắt gặp chưa ổn.

“Mày thấy nó đẹp trai à?”

Trần Niệm không lên tiếng, trong đầu không tồn tại lời đáp. Khi nãy vừa nhìn, ánh nhìn cậu lấn át người khác, chỉ trong khoảnh khắc đã đủ để cô đoán rằng đó là một trong những nam sinh điển trai. Nhưng trước đó cô không thấy vậy.

“Đương nhiên là nó đẹp trai, mẹ nó là người đẹp khét tiếng trong thành phố bọn họ đấy.” Chúng liếc ánh mắt nhau, cười đểu giả và hạ lưu, “Có không ít người xếp hàng chờ lên giường của mụ ta đấy…”

“Không chừng ngày nào đó sẽ đến lượt tao. Mẹ kiếp, tao đã sớm muốn làm từ phía sau…”

Trần Niệm cắn chặt răng, nỗi xấu hổ không thuộc về cô nổ tung trên mặt. Cô càng không dám nhìn nam sinh áo trắng, sau cuối chúng đã cười nhạo chấm dứt, xách cổ áo Trần Niệm:

“Mày có tiền không?”

“Hử?”

“Nó không có tiền, mày có tiền không?”

Thì ra là đám đầu gấu bắt nạt trấn lột, gia cảnh Trần Niệm không khá giả gì, tiếc tiền nhưng lại sợ chúng soát người, ở đầu cuối đỏ mắt lôi ra bảy mươi đồng, khẽ nói: “Chỉ có chừng… này thôi.”

đối phương không hài lòng chửi câu “Nghèo kiết xác” rồi cướp lấy tiền. Chúng chê ít, phải tìm chút thăng bằng tư tưởng chứng minh sự quyết đoán của bản thân mình to hơn bảy mươi đồng.

“Nào nào nào. Mày cứu nó, thưởng cho mày hôn môi nó đấy.”

Trần Niệm sửng sốt, dốc sức đẩy ra, chống tay xuống đất bò dậy. Vài tên côn đồ tiến đến, ba chân bốn cẳng ghì cô xuống đất, cô biến thành kẻ sa cơ thất thế thảm hại. Xấu hổ, giận dữ, khuất nhục; nhưng khuất nhục là cái quái gì chứ?

Trần Niệm la hét ầm ĩ, giãy giụa, phản kháng; nam sinh mặc áo phông trắng híp mắt lại, thờ ơ nhìn cô nhưng không mảy may nhúc nhích.

Miệng cô đụng vào cậu, đôi môi thướt tha, chạm phải hàm răng chắc khỏe của cậu, nóng hôi hổi.

Gáy cô bị giữ chặt, hai người bị dúi xuống đất. Đám đầu gấu sung sướng cười đếm giờ, phải đếm tới 110.

Cô bỏ cuộc với chống cự, nước mắt rơi lã chã lên mặt cậu.

Nam sinh mặc áo phông trắng lẳng lặng nhìn cô, không cất lên bất cứ âm thanh nào.
Chúc bạn đọc truyện ngôn tình thời niên thiếu tươi tắn ấy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *