Truyện ” Mười năm yêu anh nhất” tác giả Vu Nghi Ninh Tử

Mười Năm Yêu Anh Nhất – Chương 10

Hạ Tri Thư nghiêng đầu, Ngoài ra có thể xuyên qua đêm đen nóng sốt để nhìn thấy được tháng ngày lấp lánh thơm ngát hương hoa nhài ấy. Năm mười bảy tuổi bị Tưởng Văn Húc gạt lên giường làm quà sinh nhật, lúc đó ân ái sâu đậm là giả, chỉ có khó khăn lần đầu có thể liên hệ với bây giờ.

Đồ vật nhìn tới mười tứ năm cũng chán, huống gì hiện thời Hạ Tri Thư không có hoa nhài, người thì đầy mùi dầu khói, thân thể còn suy yếu.

Không biết qua bao lâu cánh cửa kia thế hệ mở ra, Tưởng Văn Húc thờ ơ liếc cậu: “Không vào thì cứ ở ngoài tiếp đi.”

Hạ Tri Thư lấy chồng bạc tỷ lảo đảo đứng lên, vào nhà, không còn sức để quật cường. Gian truân nhất không phải là chưa từng có được, mà là đã làm có được cái tốt nhất, mà hiện thời lại mất hết.

Tưởng Văn Húc vốn còn muốn cần dùng chuyện này để phát tiết nói chung cơn giận bị đè nén với Hạ Tri Thư, muốn đằng ấy không được học xấu ở ngoài, tới hai chữ chia tay cũng có thể treo bên miệng. Nhưng mà hắn vừa nhìn thấy áo lót của Hạ Tri Thư liền choáng váng, một mảng máu to dính ở trên đó.

Hạ Tri Thư để nước ấm chảy lên người, đằng ấy cởi quần áo càng hiện rõ vẻ gầy gò.

“Lúc ngoài cửa em đã từng gì vậy?” Tưởng Văn Húc cầm quần áo hỏi Hạ Tri Thư, vẻ mặt cầu kỳ.

“Chảy máu mũi.” Hạ Tri Thư lạnh lùng nói, lau vệt nước trên mặt.

“Em không biết gõ cửa à, chẳng lẽ anh không cho em vào nhà sao?” Tưởng Văn Húc vứt quần áo sang một bên, đóng cửa phòng tắm đi về phía Hạ Tri Thư. Vừa đi vừa loạt soạt cởi quần áo mình vứt vào sọt đựng quần áo.

Tưởng Văn Húc ghé dưới vòi sen ôm đem Hạ Tri Thư hôn lên, tay ve vuốt từ eo tới ngực, lông mày càng nhíu chặt hơn: “Không phải em chơi ma tuý đấy chứ, nhỏ dại thành thế này.”

Hạ Tri Thư lắc đầu không nói gì, thậm chí cũng không tiếp tục rỉ tai vừa rồi.

Tưởng Văn Húc không thèm chú ý, vặn nhỏ bé nước lại đè Hạ Tri Thư lên vách tường gạch hôn sâu, xoa nắn bên vùng eo mẫn cảm của Hạ Tri Thư trong trí nhớ.

Hạ Tri Thư bị tường gạch lạnh ngắt kích thích tới run lên, đằng ấy không có chút sức lực nào để hùa theo Tưởng Văn Húc. Ánh mắt tươi tắn nhìn động tác tình bốn của Tưởng Văn Húc, cảm giác bi ai nôn gợn lên không xong xuôi. Tuy cậu không đi điều tra, nhưng cũng không hẳn là không biết gì về những chuyện trăng gió dơ mà mấy năm qua Tưởng Văn Húc mang đến.

Động tác của Tưởng Văn Húc hơi ngừng lại, một tay nhéo rước cằm Hạ Tri Thư, hơi sử dụng sức: “Không muốn bị anh chạm vào?” Trong giọng nói của hắn rõ ràng có chút nghi ngại và tức giận. Hạ Tri Thư cảm thấy đau, né hai lần không được thì không phí sức nữa.

“Anh muốn nghĩ sao cũng được.”

Đối với Tưởng Văn Húc ở vị trí cao nhưng mà nói, lời này không khác nào khiêu khích.

“Anh biết rồi.” Tưởng Văn Húc cười lạnh một tiếng tắt vòi sen đi, cần đến lực bắt mang cổ tay Hạ Tri Thư kéo ra ngoài: “Hôm nay anh phải làm em, xem có phải em đã được bác sĩ kia thoả mãn rồi nên mới không đến lượt anh không.”

Trừ cơn đau ở cổ tay thì đến tai cậu cũng bị lời ác nghiệt như vậy đâm buồn bã. Cậu lảo đảo bị kéo tới giường phòng ngủ, hầu tương tự xẻ vật xuống, cảm giác choáng váng càng nặng hơn.

Vệt nước không được lau khô làm ướt một mảng giường to. Thân nhiệt của Tưởng Văn Húc cao, không mở điều hoà đủ ấm, còn Hạ Tri Thư thì eo thon nhỏ lạnh tới mức không nhịn được muốn cuộn người run lẩy bẩy.

so với thời thiếu niên, hiện thời Tưởng Văn Húc đã cường tráng hơn không ít, cao hơn mét tám lăm, khiến người ta có cảm giác vô cùng áp bách. Hôm trước Hạ Tri Thư cảm thấy ở bên Tưởng Văn Húc rất có cảm giác an ninh, mà giờ chỉ thấy bồn chồn.

Hạ Tri Thư giãy giụa kịch liệt, bạn không muốn bị người kia chạm vào trong tình huống như vậy, điều này khiến bạn cảm thấy nhục nhã và hoảng sợ. Mà mấy ngày nay Tưởng Văn Húc đã bị lo sợ và hoảng hốt trong lòng dằn vặt cực kỳ, đến mức hắn không ôm được Hạ Tri Thư, không xác nhận ra người này thật sự không rời chầu trời, hắn sẽ phát điên.

Hạ Tri Thư bị cà vạt trói tay, mặt đương đầu bị Tưởng Văn Húc giữ chặt tiến vào chỗ sâu nhất. Suy cho cùng Tưởng Văn Húc vẫn còn trẻ, thân thể giỏi hơn nhiều phân tích cậu. Bị sức lực khủng bố như vậy điều khiển nhưng mà không có chút năng lực phản ứng nào, hiện thực này khiến Hạ Tri Thư khó có thể chịu đựng. Đằng ấy cảm thấy như vậy tương đương như… bị cưỡng hiếp.

Tưởng Văn Húc nóng lòng tuyên bố chủ quyền, khắc ghi dấu hôn xum xê trên cổ Hạ Tri Thư, cắn một bên đầu vú Hạ Tri Thư phát tiết lần thứ nhất. Tới lần nhị Tưởng Văn Húc lật Hạ Tri Thư lại, tiến vào từ sau lưng, lực tay nắm eo đằng ấy rất bự, còn mang theo ý cười độc ác ý: “Em đúng là sáng dạ, biết học trò mèo lạt mềm buộc chặt này. Đúng thế, phân tích việc làm cá chết trên giường thì hấp dẫn hơn nhiều lắm.”

Đêm đó Hạ Tri Thư ước được chết còn hơn bị dằn vặt như vậy, trên người và trong lòng đều đau tới không chịu nổi. Đến sau cuối Tưởng Văn Húc không kìm chế được sức lực đã từng tổn thương Hạ Tri Thư. Thân thể cậu vốn suy yếu, bệnh của cậu còn kèm theo triệu chứng máu khó đông, máu chảy cách biệt khó có thể kiềm lại.

Đọc full link truyện mười năm yêu anh nhất

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *